The life is a present. The present is a present
Chào Cậu của tuổi 23, tạm biệt cậu của tuổi 22. Theo lịch truyền thống, sinh nhật của tôi là vào ngày 02/11 hàng năm. Rất may là vẫn có bố và mẹ tôi nhớ. Bố tôi đã gửi lời chúc mừng sinh nhật, còn mẹ tôi cho tôi tiền mua một chiếc áo khoác mới.
Còn hôm nay mới đúng là sinh nhật tôi theo lịch quốc tế, ngày 9/12. Thậm chí tôi cũng gần như quên, ngày hôm qua cũng không có gì mong chờ đến sinh nhật mình lắm.
Tôi vừa trở về nhà sau một buổi liên hoan với bạn cùng nhóm, ở đó có mọi người, rồi cùng nhau ăn, cùng nhau trò chuyện, mọi chuyển vẫn ổn. Nhưng bây giờ về nhà, ngồi đây viết những dòng này tôi lại cảm thấy không một chút buồn man mác. Gần như năm nào cũng vậy, sinh nhật lại làm tôi buồn hơn những ngày thường. Thêm một năm nữa, gánh nặng về kinh tế, lo cho tôi, cho em và cho bản thân mẹ, tất cả đều dòn lên đôi vai mẹ. Ngày trước và bây giờ tôi không muốn lấy chồng gần, vì tôi không muốn mẹ tôi có tuổi rồi lại thêm phần vất vả, lo cho con gái, cháu thậm chí cả con rể luôn. Gần đây tôi có theo dõi bộ phim Thương ngày nắng về, tôi thấy hình ảnh của mẹ mình trong đó, và cũng thấy cả hình ảnh của mình trong đó. Những gì tôi suy nghĩ từ gần 10 năm về trước, lại như được dựng thành phim. Cố gắng đi học, lấy chồng, sinh con. Làm mẹ, làm dâu, làm con gái của mẹ, làm công việc để kiếm sống. Những việc đó gần như không đem lại nhiều niềm vui cho nhân vật đóng vai người chị cả, ngược lại chúng đem đến áp lực, sự mâu thuẫn với gia đình của chính mình. Bác đạo diễn cũng khéo léo chọn phác họa cuộc sống của một phần nào bộ phân con người trong xã hội, hẳn bác cũng quan sát tỉ mỉ và kĩ càng lắm.
Bộ phim cũng khiến tôi ám ảnh một phần, vì thật ra người mà ta làm tổn thương nhất lại chính là những người thân yêu của chúng ta. Sự yêu thương, giúp đỡ đó, tôi lại con như là hiển nhiên, mà không để ý đến bố mẹ. Dần cứ xa lánh, trách móc họ. Thật ra gần đây có một việc khiến tôi cứ suy nghĩ mất mấy ngày, đó là một trưa ngày đông, tôi nhấc máy gọi điện cho mẹ, lúc đó mẹ đang trên công ty, ở cùng những đồng nghiệp khác, nói với tôi rằng bây giờ chưa đi lấy chồng, thì 1 năm mới về với mẹ, ngày sau đi lấy chồng rồi thì 2 đến 3 năm mới về với mẹ một lần; biết thế để con trai có xong, đẻ con gái làm gì, vì con trai nó ở gần bố mẹ, con gái toàn đi xa. Có rất nhiều thứ liên quan đến việc lấy chồng. Rồi người con gái cũng quá ám ảnh với những điều tương tự như thế. Còn một lần nữa mẹ tôi tức giận, quát tôi ngay trước mặt thợ làm. Có thể vì lo lắng nên mới quát tôi như vậy, nhưng còn tôi lại vô cùng cảm thấy xấu hổ, trong khi tôi đã rất ổn khi đứng trước mặt mẹ tôi. Về đến nhà mẹ tôi lại chẳng hỏi tôi lấy một câu nào, cũng không mằng. Tôi thật khó hiểu hành động của mẹ lúc đó. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in ngày đó.
Đến hiện tại, tôi đã đi học được năm năm, một quãng thời gian dài, gần như mọi thứ liên quan đến tài chính đều phụ thuộc vào mẹ tôi. Tôi cảm thấy vì phụ thuộc tài chính vào mẹ lên đôi khi tôi không có quyền quyết định một sô việc, đặc biệt là việc ấy có liên quan đến tài chính. Tôi chưa bao giờ được dạy về việc đi xe máy, nên lần đầu tiên tôi đi mẹ đã mắng tôi vì không biết đi. Nó cũng giống như lần đầu tập xe đạp, chỉ vì không giữ được thăng bằng, mẹ đã mắng tôi, mẹ mắng thì tôi chỉ khóc rồi lại tập tiếp. Cũng không hẳn tập xe đạp chỉ để biết đi không, mà tôi tập xe đạp để tự đi xe đi học, khi tôi mới là một cô gái 5 tuổi. Đường tập xe đạp rất bé, là một con đường mòn, đi nhiều thì thành lối. Xe đạp lần đầu tiên tôi tập là một chiếc xe quá lớn với một cô gái 5 tuổi như tôi, thậm chí bây giờ 22 tuổi nó cũng vẫn cao so với tôi.
Nhưng khi ngồi viết ra những dòng này, tôi chợt nhận ra một điều, khi bắt đầu làm một việc gì mới. Tất cả những điều tôi cần để bắt đầu, là làm ngay thôi. Ngày đó chiếc xe là quá lớn, có thể không phù hợp với thân hình nhỏ bé. Là sau nhiều lần ngã, là bị mẹ mắng, là khóc òa lên khi không thể giữ thăng bằng chiếc xe phượng hoàng. Rồi vẫn nhớ như in vị trí mình ngã, là ngã xuống ruộng ra muống nhà bác H., làm nát hết bao rau của nhà bác luôn. Để có thể đi được xe đạp là bao nhiêu sự hi sinh, từ nỗi đau của bản thân, đến sự ra đi của bao sinh vật bé nhỏ, bị mình đè lên. Bao lỗi sợ hãi như vậy, cuối cùng tôi cũng tự đi xe đạp, tự đi học, thậm chí đưa cả em trai tôi đi học ngay khi mới 5 – 6 tuổi thôi. Chuyện này đã sảy ra cách đây 16 năm rồi. Nhưng cảm xúc vẫn như ngày đầu vậy. Tuổi thơ dữ dội lắm, mới nhớ đến tận bây giờ.
Năm 2021 quả thực là một năm nhiều khó khăn với tôi và gia đình tôi. Lỗi lầm có thể sai và có thể sửa nhưng không thể tiếp tục lại mắc đi mắc lại một lỗi lầm. Bố tôi có phần bảo thủ, nếu tiếp tục để cả gia đình sống trong hoàn cảnh như vậy, không có sự yêu thương, tôn trọng từ người chồng, và cả gia đình nhà chồng. Mẹ tôi đã rất nhiều lần do dự, muốn ly hôn, nhưng định kiến và áp lực từ những người xung quanh, khiến mẹ tôi chưa thể đưa ra quyết định cho bản thân mình. Mẹ tôi hỏi tôi rất nhiều lần, nếu bố mẹ bỏ nhau, con có buồn không. Tôi bảo không buồn thì là tôi nói dối. Dù tình thân là điều thiêng liêng nhất mà tôi có, tôi cũng đã đến lúc đưa ra quyết định của bản thân mình, đưa ra lời khuyên tự tận đáy lòng cho mẹ, ủng hộ mẹ ly hôn, mặc cho các bác hai bên có nói tôi như thế nào đi chăng nữa. Nếu được lựa chọn lại, tôi mong bản thân mình suy nghĩ kỹ càng hơn, mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn nữa để đưa ra quyết định sớm hơn. Nếu được lựa chọn lại có thể tôi sẽ xử lí một cách nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn. Với tính cách vẫn còn không rõ ràng, cũng chưa hiểu bản thân mình đi chăng nữa, tôi luôn mong cách giải quyết nhẹ nhàng nhất cho cả đôi bên. Để sau này không còn chung đường, chúng ta cũng cũng không còn thù hận về nhau, không oán trách, không đổ lỗi. Và đó cũng là cách tôi muốn nuôi dưỡng cho tâm hồn mình nhẹ nhàng nhất, chứ không phải vì người khác, Thật là chưa tử tế nếu cứ nói xấu, nói không tốt về nhau như vậy, đúng không bố, mẹ của con.
Đã rất lâu con chưa về nhà rồi, con biết nhà có thể không bình yên lắm. Đôi lúc con rất buồn, vì đáng lẽ sau ly hôn, bố phải là người mạnh mẽ để con không bị chịu tổn thương tâm lý, nhưng bố lại rất bi quan, khiến bản thân con cũng bi quan theo. Vì sau ly hôn có sự phân chia tài sản, sự phân chia tài sản này gây nhiều tranh cãi hai bên, đặc biệt khi lại có thêm ý kiến của người khác. Nghĩ lại tôi thấy giá như mình suy nghĩ thấu đáo hơn chút, một chút nữa thôi, mọi chuyện đã khác. Nhưng có lẽ, ở thời điểm đó, sức của bản thân chỉ có vậy mà thôi. Mọi chuyện qua rồi, bản thân cũng không thể thay đổi quá khứ nhiều. Nếu lại quay trở lại quá khứ, con đã chọn mạnh mẽ, quyết đoán đến mức độ đó, vậy chỉ mong con hãy mạnh mẽ và quyết đoán đến cùng, bảo vệ bản thân và người thân của mình. Con đã lữa chọn như vậy rồi, bây giờ con chỉ có thể tiếp tục và đi trọn con đường này thôi. Mình không thể mạnh mẽ dăm ba bữa rồi lại quay ra yếu đuối, mè nheo, muốn dựa dẫm vào người khác hoài được. Không thể mạnh mẽ kiểu nửa mùa được nữa.
Giống như tập xe đạp, con bắt đầu sẽ có nhiều khó khăn, vấp ngã. Nếu con vẫn chưa cảm nhận được sự vui vẻ hay bất kì hứng thú nào từ việc đạp xe, điều đó có nghĩa là con vẫn còn lo lắng mình chưa có đi được, và sự thật là con cũng chưa đi được xe. Vậy thì con hãy cố gắng thêm một chút nữa, tập thêm một chút nữa thôi, cho đến khi con có thể tự tin ride any way i want. Để giữ thăng bằng chiếc xe đạp này, con cứ tiếp tục đạp, ngã thì lại đứng dạy, khóc cũng được, thậm chí vừa đi vừa khóc cũng tiếp túc đạp. Con đạp càng nhanh gió sẽ lau khô nước mắt.
.