Năm 2021 – Tháng Mười Hai

Cũng không còn lâu nữa một năm lại qua đi, và một năm mới lại bắt đầu. Một năm thật nhiều khó khăn thử thách từ chủ quan đến khách quan. Có những mối quan hệ mới bắt đầu, nhưng cũng có những người trở thành quá khứ. Tôi nghe một câu nói rằng, nhìn về quá khứ để thấy cuộc sống có ý nghĩa như thế nào, nhưng chúng ta phải sống cho hiện tại và tương lai.

Hôm nay bố gọi cho tôi, tôi nhớ đến câu nói ” Xin Thượng Đế ban cho con sức mạnh để thay đổi những điều con có thể và cần phải thay đổi. Hãy ban cho con sự bình thản để chấp nhận những điều không thể thay đôi. Và hãy ban cho con sự thông tuệ để minh định những điều ấy.

Dần dần, dù chủ động hay bị động tôi khám phá ra lý do tại sao cho những câu hỏi liên quan đến mình, tại sao lại đối xử với tôi như thế, tại sao lại bỏ tôi, tại sao, tại sao tôi lại tức giận, tại sao tôi lại buồn, tại sao tôi cần làm thế này mà không phải thế khác, và hằng hà những câu hỏi tại sao. Tôi lại càng tin tưởng một điều rằng những người ta gặp đều là những người cần gặp, những việc ta trải qua đều là phù hợp ở một trong rất nhiều khía cạnh.

Tất cả vốn chỉ là một mà thôi, con đường này tôi muốn đi trọn vẹn. Tôi đã dành 3 năm cấp 3 để thi vào trường y, và cả sự hi sinh của mẹ. Nếu tôi bỏ cuộc mẹ sẽ rất buồn. Tôi cũng sẽ rất buồn và tôi không muốn điều này xảy ra. Khó khăn chính là phép thử lớn nhất. Chỉ vậy thôi.

Tháng Mười Hai

Tháng này là tháng của ai

Tháng này là tháng của ai thế mình

Tháng này là tháng của mình

Mình khoe hình cũ nhắc mình kẻo quên

Quên rồi thì lại thấy hên

Không thêm một tuổi, không nên thấy già

Hà Anh Tuấn

Tháng này là tháng của mình, không thêm tuổi mới, không nên thấy già.

Trải qua hơn 3 năm làm bạn, mình đã unfriend một người từng thương, từng làm bạn. Mình nên dừng lại ở đây, kết thúc một chặng đường đã qua, đã là quá khứ để bắt đầu một chặng đường mới. Cảm ơn đã xuất hiện trong cuộc đời mình, cảm ơn đã trở thành bạn của mình, cảm ơn vì tất cả. Tình bạn vốn như quả trứng vậy, mình không chịu được va đập. Chúng ta sẽ bay những hướng khác nhau, chúc cậu, mình luôn vững vàng với con đường mình đã chọn và kiên định với nó. Tạm biệt và không hẹn gặp lại.

Tháng Mười Hai – tháng của khởi đầu mới. Happy beginning.

Cầu lông đã dạy tôi những gì

Tôi bắt đầu tập chơi cầu lông ở tuổi 19, không chuyên nghiệp, không theo thầy cô, lớp học hay khóa đào tạo nào. Tất cả những gì tôi học là từ anh chị, bạn bè chỉ cho.

Tôi nhớ những ngày đến sân thật sớm, tập phát từng quả cầu một, tự tập di chuyển, tự tập phản xạ, tự tập đạp cầu, tự mắc lưới, tự nhờ bạn chọn vợt, tự mua quần áo, giày. Thật ra mọi người chỉ cho là một phần, là để tôi biết như thế nào là đúng, là sai. Còn lại đều tôi tự tập. Buổi sáng tự dậy sớm, chạy bộ để nâng cao thể lực, tư mua dây nhảy để luyện cổ tay cho thật dẻo. Dù chỉ là phát một quả cầu thôi, tôi cũng tập rất rất nhiều lần, được học lí thuyết từ cách cầm vợt, đứng sao cho đúng, để cầu ở độ cao như thế nào, sử dụng lực ở đâu, cánh tay, cổ tay, không được dùng lực ở chỗ nào, chỗ nào cần kiểm soát lực nếu không se phát hỏng. Tập rất nhiều, dần dần trong mỗi sec cầu tôi không phát hỏng gần như tuyệt đối. Cầu lông còn dạy tôi cách quan sát đối thủ, ai là người sẽ vồ lên trước lưới nếu tôi phát quá cao, ai tôi có thể lừa để ăn điểm ngay từ quả phát. Và cũng như luyện tập phản xạ, phát xong phải về vị trí để phòng và thủ đối phương. Cách đưa ra quyết định cũng rất quan trọng, lúc nào nên thả, lúc nào thì hất về cuối sân, lúc nào phải thật nhanh để gập cổ tay ngay khi trên lưới. Bài học đầu tiên đó là phải tự lập, tự học một cách chủ động, phản xạ ở tâm thế chủ động, học tập ở tâm thế chủ động, có như vậy mới tiến bộ, mới có thể tốt hơn bản thân chính mình ngày hôm qua.

Bài học thứ hai đó là Practice – Practice – Practice. Việc tham gia vào mỗi sec là cần thiết, để học cách phối hợp với đồng đội nếu đó là sec đôi, còn sec đơn là học cách tự điều khiển trận đấu, vì lúc này người xử lí cầu của mình là chỉ có một mình mình mà thôi, không có đồng đội gánh cùng. Vậy lại sao Practice lại là điều mình nhắc lại nhiều như thế. Thứ nhất bạn phải luyện tập rất nhiều lần để có thể làm tốt từng phần, và học từ cái cơ bản nhất. Tôi từng nhớ một câu nói là trong cầu lông, đầu tiên là kĩ thuật di chuyển của đôi chân và thứ 2 mới là kĩ thuật tay. Mặc dù là môn thể thao chơi bằng tay nhưng kĩ thuật chân là vô cùng quan trọng. Và bạn phải luyện tập, không có cách nào khác ngoài luyện tập. Tôi thích luyện tập, thích đánh những sec đơn. Vì chỉ có cách này mới giúp tôi tiến bộ. Thật ra tôi cũng thích một mình nhiều đấy chứ, vậy mà nhiều khi cứ sợ sự cô đơn. Một mình không hề đáng sợ chút nào đâu Mình nhé. Những người thầy sẽ chỉ dạy cho tôi những cái cơ bản nhất, là cơ sở để tôi tự học. Ai cũng sẽ nhận được sự chỉ dạy như thế, còn học trò có tiếp thu, chịu khó luyện tập hay không lại là vấn đề của học trò, không có người thầy nào có thể làm thay học trò, dù rất muốn chúng cố gắng và tiến bộ, trở thành người tốt hơn cả thầy.

Khi tôi một mình chiến đấu, tôi sẽ chỉ nên nghĩ về trận chiến mà thôi, vì phải quan sát xem kiếm của đối thủ sẽ chém vào đâu và điều khiển ngựa của mình như thế nào. Chỉ nhiêu đó thôi là đủ nỗi lo lắng cho người dũng sĩ rồi, đâu thể nghĩ đến mình sẽ chết hay sống. Vì nếu cứ lo lắng điều đó, sẽ không thể tập trung vào trận chiến được. Vì vậy tôi à, tôi cũng nên lo lắng những điều cần lo, thôi. Căng thẳng Trung – Mỹ đã có Biden lo rồi. Khi con ăn, con chỉ nên tập trung vào ăn, khi con làm việc, con cần tập trung vào công việc thôi, đừng nghĩ đến chuyện ở nhà làm gì, vì lúc đó cái con cần làm tốt là công việc.

Đừng sợ vấp ngã, nếu không vấp ngã con đau biết thế nào là đúng sai, là mình nên làm thế nào để học được nó đúng không. Hiện tại bây giờ là một sinh viên y khoa, điều con cần làm, chuẩn bị là chuẩn bị ra trường, tốt nghiệp, chuẩn bị ôn thi nội trú. Những mâu thuẫn gia đình, rồi em trai, bố mẹ, rồi mau thuẫn bạn bè, cứ để nó vậy đi, vì bây giờ đó không phải nhiệm vụ con cần làm, mấy việc con nghĩ rằng quan trọng nhưng thật ra con cũng rất khó để thay đổi hoàn cảnh, thay đổi cả một con người, họ có cả một quãng đường đời, cả một tuổi thơ, rất nhiều yếu tô để tạo nên họ, bản thân con chỉ là một trong vô số yếu tố, một trong rất nhiều người mà họ gặp thôi. Nếu như con biết nhiệm vụ của mình là gì, con sẽ gạt hết đi những yếu tố nhiễu xung quanh mà tập trung vào nhiệm vụ. Những người con cho rằng mình quan trọng với họ, nhưng thật ra 5, 10 năm sau sẽ không còn nhớ tên nhau, có những mối quan hệ con cho rằng khó xử, không biết giải quyết như thế nào, không biết lí do tại sao họ rời đi, nhưng thật ra là có lí do của nó cả, chỉ là con chưa nhận ra thôi, con đừng có hòng lo lắng làm chi, nếu thắc mắc con hãy cứ đặt câu hỏi, nếu chưa thể tìm được câu trả lời ngay, đừng sốt ruột, con chưa đủ nhận thức, để hiểu nó thôi, đến một ngày nào đó khi con đủ hiểu về cuộc sống, đủ nhận thức được mọi thứ quanh con, con khắc tự tìm thấy lí do, nhất định nó là lí do hợp lí nhất. Mọi thứ thay đổi từng ngày, câu trả lời ngày hôm nay con tìm thấy có lẽ cũng chẳng còn phù hợp cho 10 năm sau. Cũng có thể 20 năm sau con lại tìm thấy một đáp án khác.

Tôi xin trích lại một đoạn trong cuốn Mười hai quy luật của cuộc đời:

“Hãy xem chim trời chúng không gieo, không gặt, không thu tích thêm vào kho. Thế mà cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng, anh em chẳng quý giá hơn chúng sao.

Việc ngày mai cứ để ngày mai lo

Ngày nào có cái khổ của ngày ấy

Hãy xem loài ho huệ mọc lên như thế nào; nó chẳng làm khó nhọc, càng không xoay vòng

Song ta phán cùng các ngươi, dẫu vua Salamon vẻ vang đến đâu, cũng không được xếp vào một hoa nào trong giống ấy.

Hỡi kẻ ít đức tin, nếu loài cỏ ngoài đồng là loài nay sống mai bỏ vào lò, mà Đức Chúa Trời còn cho mặc thể ấy thay, huống chi là các ngươi?

Vì mọi sự đó, các dân ngoại ở thế gian vẫn thường tìm, và cha các ngươi biết các ngươi cần dùng mọi sự đó rồi.

Nhưng thà các ngươi hãy tìm kiếm vương quốc của Đức Chúa Trời và sự công tâm của Ngài, rồi mọi sự đó sẽ được cho thêm.

Vậy đừng nghĩ đến ngày mai: vì ngày mai sẽ tự việc của mình. Không suy nghĩ thấu đáo cho ngày hiện tại mới chính là điều ác.

Hãy so sánh bản thân với chính bạn ngày hôm qua, chứ không phải ai khác ngày hôm nay.”

” Chúng ta muốn làm bạn với ai, hẳn là người tốt đẹp lành mạnh. Nhưng đây lại không phải là chuyện dễ dàng. Một người tốt lành và lành mạnh là hình mẫu lí tưởng. Nó đòi hỏi bạn phải có sức mạnh và lòng dũng cảm để đứng gần một người như thế.”

“Cuộc sống là đau khổ. Đó là bởi vì chúng ta được sinh ra là con người và đảm bảo hưởng một liều đau khổ nhất định.”

” Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình.”

“Những quy tắc đòi hỏi tôi quá nhiều. Chúng yêu cầu bạn phải thực hiện một quá trình tuần tự theo thời gian và kéo căng bạn đến một giới hạn mới. Điều đó đòi hỏi bạn phải mạo hiểm khám phá cái chưa biết. Để vươn mình ra ranh giới của bản thân hiện tại, bạn cần phải cẩn thận và lựa chọn theo đuổi những lí tưởng của mình: lí tưởng luôn ở đó, phía trên bạn, vượt trội hơn bạn và không phải lúc nào bạn cũng chắc chắn với tới được. Nhưng nếu không chắc chắn đạt được những lí tưởng của mình, vậy vì sao chúng ta lại bận tâm với tay đến chúng ngay từ đầu? Bởi vì nếu không với đến chúng, thì chắc bạn sẽ không bao giờ cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa.”

Vì vậy dù có một mình cũng đừng lo lắng làm chi, cứ làm thôi, học thôi. Cuộc sống còn nhiều thú vị chờ con khám phá.

Tóm lại là: HỌC CHỦ ĐỘNG -TỰ HỌC LÀ CHÍNH.

Tuổi 23

The life is a present. The present is a present

Chào Cậu của tuổi 23, tạm biệt cậu của tuổi 22. Theo lịch truyền thống, sinh nhật của tôi là vào ngày 02/11 hàng năm. Rất may là vẫn có bố và mẹ tôi nhớ. Bố tôi đã gửi lời chúc mừng sinh nhật, còn mẹ tôi cho tôi tiền mua một chiếc áo khoác mới.

Còn hôm nay mới đúng là sinh nhật tôi theo lịch quốc tế, ngày 9/12. Thậm chí tôi cũng gần như quên, ngày hôm qua cũng không có gì mong chờ đến sinh nhật mình lắm.

Tôi vừa trở về nhà sau một buổi liên hoan với bạn cùng nhóm, ở đó có mọi người, rồi cùng nhau ăn, cùng nhau trò chuyện, mọi chuyển vẫn ổn. Nhưng bây giờ về nhà, ngồi đây viết những dòng này tôi lại cảm thấy không một chút buồn man mác. Gần như năm nào cũng vậy, sinh nhật lại làm tôi buồn hơn những ngày thường. Thêm một năm nữa, gánh nặng về kinh tế, lo cho tôi, cho em và cho bản thân mẹ, tất cả đều dòn lên đôi vai mẹ. Ngày trước và bây giờ tôi không muốn lấy chồng gần, vì tôi không muốn mẹ tôi có tuổi rồi lại thêm phần vất vả, lo cho con gái, cháu thậm chí cả con rể luôn. Gần đây tôi có theo dõi bộ phim Thương ngày nắng về, tôi thấy hình ảnh của mẹ mình trong đó, và cũng thấy cả hình ảnh của mình trong đó. Những gì tôi suy nghĩ từ gần 10 năm về trước, lại như được dựng thành phim. Cố gắng đi học, lấy chồng, sinh con. Làm mẹ, làm dâu, làm con gái của mẹ, làm công việc để kiếm sống. Những việc đó gần như không đem lại nhiều niềm vui cho nhân vật đóng vai người chị cả, ngược lại chúng đem đến áp lực, sự mâu thuẫn với gia đình của chính mình. Bác đạo diễn cũng khéo léo chọn phác họa cuộc sống của một phần nào bộ phân con người trong xã hội, hẳn bác cũng quan sát tỉ mỉ và kĩ càng lắm.

Bộ phim cũng khiến tôi ám ảnh một phần, vì thật ra người mà ta làm tổn thương nhất lại chính là những người thân yêu của chúng ta. Sự yêu thương, giúp đỡ đó, tôi lại con như là hiển nhiên, mà không để ý đến bố mẹ. Dần cứ xa lánh, trách móc họ. Thật ra gần đây có một việc khiến tôi cứ suy nghĩ mất mấy ngày, đó là một trưa ngày đông, tôi nhấc máy gọi điện cho mẹ, lúc đó mẹ đang trên công ty, ở cùng những đồng nghiệp khác, nói với tôi rằng bây giờ chưa đi lấy chồng, thì 1 năm mới về với mẹ, ngày sau đi lấy chồng rồi thì 2 đến 3 năm mới về với mẹ một lần; biết thế để con trai có xong, đẻ con gái làm gì, vì con trai nó ở gần bố mẹ, con gái toàn đi xa. Có rất nhiều thứ liên quan đến việc lấy chồng. Rồi người con gái cũng quá ám ảnh với những điều tương tự như thế. Còn một lần nữa mẹ tôi tức giận, quát tôi ngay trước mặt thợ làm. Có thể vì lo lắng nên mới quát tôi như vậy, nhưng còn tôi lại vô cùng cảm thấy xấu hổ, trong khi tôi đã rất ổn khi đứng trước mặt mẹ tôi. Về đến nhà mẹ tôi lại chẳng hỏi tôi lấy một câu nào, cũng không mằng. Tôi thật khó hiểu hành động của mẹ lúc đó. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in ngày đó.

Đến hiện tại, tôi đã đi học được năm năm, một quãng thời gian dài, gần như mọi thứ liên quan đến tài chính đều phụ thuộc vào mẹ tôi. Tôi cảm thấy vì phụ thuộc tài chính vào mẹ lên đôi khi tôi không có quyền quyết định một sô việc, đặc biệt là việc ấy có liên quan đến tài chính. Tôi chưa bao giờ được dạy về việc đi xe máy, nên lần đầu tiên tôi đi mẹ đã mắng tôi vì không biết đi. Nó cũng giống như lần đầu tập xe đạp, chỉ vì không giữ được thăng bằng, mẹ đã mắng tôi, mẹ mắng thì tôi chỉ khóc rồi lại tập tiếp. Cũng không hẳn tập xe đạp chỉ để biết đi không, mà tôi tập xe đạp để tự đi xe đi học, khi tôi mới là một cô gái 5 tuổi. Đường tập xe đạp rất bé, là một con đường mòn, đi nhiều thì thành lối. Xe đạp lần đầu tiên tôi tập là một chiếc xe quá lớn với một cô gái 5 tuổi như tôi, thậm chí bây giờ 22 tuổi nó cũng vẫn cao so với tôi.

Nhưng khi ngồi viết ra những dòng này, tôi chợt nhận ra một điều, khi bắt đầu làm một việc gì mới. Tất cả những điều tôi cần để bắt đầu, là làm ngay thôi. Ngày đó chiếc xe là quá lớn, có thể không phù hợp với thân hình nhỏ bé. Là sau nhiều lần ngã, là bị mẹ mắng, là khóc òa lên khi không thể giữ thăng bằng chiếc xe phượng hoàng. Rồi vẫn nhớ như in vị trí mình ngã, là ngã xuống ruộng ra muống nhà bác H., làm nát hết bao rau của nhà bác luôn. Để có thể đi được xe đạp là bao nhiêu sự hi sinh, từ nỗi đau của bản thân, đến sự ra đi của bao sinh vật bé nhỏ, bị mình đè lên. Bao lỗi sợ hãi như vậy, cuối cùng tôi cũng tự đi xe đạp, tự đi học, thậm chí đưa cả em trai tôi đi học ngay khi mới 5 – 6 tuổi thôi. Chuyện này đã sảy ra cách đây 16 năm rồi. Nhưng cảm xúc vẫn như ngày đầu vậy. Tuổi thơ dữ dội lắm, mới nhớ đến tận bây giờ.

Năm 2021 quả thực là một năm nhiều khó khăn với tôi và gia đình tôi. Lỗi lầm có thể sai và có thể sửa nhưng không thể tiếp tục lại mắc đi mắc lại một lỗi lầm. Bố tôi có phần bảo thủ, nếu tiếp tục để cả gia đình sống trong hoàn cảnh như vậy, không có sự yêu thương, tôn trọng từ người chồng, và cả gia đình nhà chồng. Mẹ tôi đã rất nhiều lần do dự, muốn ly hôn, nhưng định kiến và áp lực từ những người xung quanh, khiến mẹ tôi chưa thể đưa ra quyết định cho bản thân mình. Mẹ tôi hỏi tôi rất nhiều lần, nếu bố mẹ bỏ nhau, con có buồn không. Tôi bảo không buồn thì là tôi nói dối. Dù tình thân là điều thiêng liêng nhất mà tôi có, tôi cũng đã đến lúc đưa ra quyết định của bản thân mình, đưa ra lời khuyên tự tận đáy lòng cho mẹ, ủng hộ mẹ ly hôn, mặc cho các bác hai bên có nói tôi như thế nào đi chăng nữa. Nếu được lựa chọn lại, tôi mong bản thân mình suy nghĩ kỹ càng hơn, mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn nữa để đưa ra quyết định sớm hơn. Nếu được lựa chọn lại có thể tôi sẽ xử lí một cách nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn. Với tính cách vẫn còn không rõ ràng, cũng chưa hiểu bản thân mình đi chăng nữa, tôi luôn mong cách giải quyết nhẹ nhàng nhất cho cả đôi bên. Để sau này không còn chung đường, chúng ta cũng cũng không còn thù hận về nhau, không oán trách, không đổ lỗi. Và đó cũng là cách tôi muốn nuôi dưỡng cho tâm hồn mình nhẹ nhàng nhất, chứ không phải vì người khác, Thật là chưa tử tế nếu cứ nói xấu, nói không tốt về nhau như vậy, đúng không bố, mẹ của con.

Đã rất lâu con chưa về nhà rồi, con biết nhà có thể không bình yên lắm. Đôi lúc con rất buồn, vì đáng lẽ sau ly hôn, bố phải là người mạnh mẽ để con không bị chịu tổn thương tâm lý, nhưng bố lại rất bi quan, khiến bản thân con cũng bi quan theo. Vì sau ly hôn có sự phân chia tài sản, sự phân chia tài sản này gây nhiều tranh cãi hai bên, đặc biệt khi lại có thêm ý kiến của người khác. Nghĩ lại tôi thấy giá như mình suy nghĩ thấu đáo hơn chút, một chút nữa thôi, mọi chuyện đã khác. Nhưng có lẽ, ở thời điểm đó, sức của bản thân chỉ có vậy mà thôi. Mọi chuyện qua rồi, bản thân cũng không thể thay đổi quá khứ nhiều. Nếu lại quay trở lại quá khứ, con đã chọn mạnh mẽ, quyết đoán đến mức độ đó, vậy chỉ mong con hãy mạnh mẽ và quyết đoán đến cùng, bảo vệ bản thân và người thân của mình. Con đã lữa chọn như vậy rồi, bây giờ con chỉ có thể tiếp tục và đi trọn con đường này thôi. Mình không thể mạnh mẽ dăm ba bữa rồi lại quay ra yếu đuối, mè nheo, muốn dựa dẫm vào người khác hoài được. Không thể mạnh mẽ kiểu nửa mùa được nữa.

Giống như tập xe đạp, con bắt đầu sẽ có nhiều khó khăn, vấp ngã. Nếu con vẫn chưa cảm nhận được sự vui vẻ hay bất kì hứng thú nào từ việc đạp xe, điều đó có nghĩa là con vẫn còn lo lắng mình chưa có đi được, và sự thật là con cũng chưa đi được xe. Vậy thì con hãy cố gắng thêm một chút nữa, tập thêm một chút nữa thôi, cho đến khi con có thể tự tin ride any way i want. Để giữ thăng bằng chiếc xe đạp này, con cứ tiếp tục đạp, ngã thì lại đứng dạy, khóc cũng được, thậm chí vừa đi vừa khóc cũng tiếp túc đạp. Con đạp càng nhanh gió sẽ lau khô nước mắt.

.

Hải Phòng và những ngày thong dong

Kết thúc xong bài test môn Y học biển, Lily và những người bạn đã cùng nhau rời thành phố ra ngoại ô Hải Phòng. Đó là An Lão, một nơi Lily rất yêu thích, không khí trong lành, rất yên bình.

Buổi sáng và trưa trời hơi oi một chút. Nhưng đến xế chiều thì không khí cực chill. Anh chị em rủ nhau ra bãi cỏ xanh mướt tha hồ chạy nhảy, một ao cá với 1 bông sen ta rất lên thơ. Gió nơi đây đem đến cảm giác rất dễ chịu.

Một chiều An Lão

Sau khi chạy hết chỗ này qua chỗ khác, chúng tôi tự chuẩn bị bữa tối Chay. View ăn cũng cực sịn, ngồi dưới ánh trăng tháng Tư, nhìn ra ngoài đồng, và gió thì mang đi hết muộn phiền.

Còn một điều nhỏ thôi, là nhờ đi lạc mà được ngắm một kênh mương đầy hoa súng nở rộ, đi qua cả những cánh đồng lúa chuẩn bị vào mùa gặt, sắc xanh vàng xen kẽ. Cảnh vật nơi đây như bức tranh được họa một cách tự nhiên nhất.

Lily lại thêm yêu Hải Phòng.

Nhưng đã đến lúc về Thành phố để ngày Chủ Nhật, 23/05/2021 tham gia hỗ trợ Y tế cho buổi Bầu cử khóa XV.

Vẫn là cả ngày nắng nóng, mọi thứ rất khó chịu. Nhưng cũng không nóng bằng không khí của buổi bầu cử. Lily thấy rất vui vì có thêm một trải nghiệm và càng yêu quý vùng đất này.

Chiều Chủ Nhật tại tổ bầu cử số 3, bên ngoài là bãi đất thả diều.

Một ngày đối với Lily đều rất ý nghĩa, là làm giàu cho trải nghiệm của chính bản thân, học hỏi nhiều điều thú vị.

Còn tuần mới, Lily sẽ đi học Sản – Phụ Khoa. Một môn học mới với đầy khó khăn thử thách. Nhưng chắc chắn sẽ không uổng phí công sức. Hi vọng bản thân chân cứng đá mềm. Luôn luôn học tập với thái độ tích cực – lạc quan.

Hải Phòng, những ngày thong dong.

Lily

A day in my life

Nhóm trực của Lily ở Viện Y học Biển Việt Nam, ngày 15/05/2021

Đây sẽ là buổi trực Lily rất nhớ, khi lần đầu tiên chứng kiến 1 case cấp cứu ngừng tuần hoàn. Buổi trực khá nóng và mệt nhưng mang đến rất nhiều bài học ý nghĩa.

Tuần này Lily ở nhà ôn lí thuyết môn Y học Biển. Đôi lúc cũng nản nhưng rồi lại cố gắng tiếp tục ôn để hoàn thành thật tốt học kì 2 năm 4.

Ôn thi xong môn này Lily có khá nhiều plan cho tháng 6, 2021. Chỉ hi vọng chân cứng đá mềm, dù khó khăn, chán nản đến đâu vẫn tiếp tục cố gắng nhé.

Keep going.

Lily