Tôi bắt đầu tập chơi cầu lông ở tuổi 19, không chuyên nghiệp, không theo thầy cô, lớp học hay khóa đào tạo nào. Tất cả những gì tôi học là từ anh chị, bạn bè chỉ cho.
Tôi nhớ những ngày đến sân thật sớm, tập phát từng quả cầu một, tự tập di chuyển, tự tập phản xạ, tự tập đạp cầu, tự mắc lưới, tự nhờ bạn chọn vợt, tự mua quần áo, giày. Thật ra mọi người chỉ cho là một phần, là để tôi biết như thế nào là đúng, là sai. Còn lại đều tôi tự tập. Buổi sáng tự dậy sớm, chạy bộ để nâng cao thể lực, tư mua dây nhảy để luyện cổ tay cho thật dẻo. Dù chỉ là phát một quả cầu thôi, tôi cũng tập rất rất nhiều lần, được học lí thuyết từ cách cầm vợt, đứng sao cho đúng, để cầu ở độ cao như thế nào, sử dụng lực ở đâu, cánh tay, cổ tay, không được dùng lực ở chỗ nào, chỗ nào cần kiểm soát lực nếu không se phát hỏng. Tập rất nhiều, dần dần trong mỗi sec cầu tôi không phát hỏng gần như tuyệt đối. Cầu lông còn dạy tôi cách quan sát đối thủ, ai là người sẽ vồ lên trước lưới nếu tôi phát quá cao, ai tôi có thể lừa để ăn điểm ngay từ quả phát. Và cũng như luyện tập phản xạ, phát xong phải về vị trí để phòng và thủ đối phương. Cách đưa ra quyết định cũng rất quan trọng, lúc nào nên thả, lúc nào thì hất về cuối sân, lúc nào phải thật nhanh để gập cổ tay ngay khi trên lưới. Bài học đầu tiên đó là phải tự lập, tự học một cách chủ động, phản xạ ở tâm thế chủ động, học tập ở tâm thế chủ động, có như vậy mới tiến bộ, mới có thể tốt hơn bản thân chính mình ngày hôm qua.
Bài học thứ hai đó là Practice – Practice – Practice. Việc tham gia vào mỗi sec là cần thiết, để học cách phối hợp với đồng đội nếu đó là sec đôi, còn sec đơn là học cách tự điều khiển trận đấu, vì lúc này người xử lí cầu của mình là chỉ có một mình mình mà thôi, không có đồng đội gánh cùng. Vậy lại sao Practice lại là điều mình nhắc lại nhiều như thế. Thứ nhất bạn phải luyện tập rất nhiều lần để có thể làm tốt từng phần, và học từ cái cơ bản nhất. Tôi từng nhớ một câu nói là trong cầu lông, đầu tiên là kĩ thuật di chuyển của đôi chân và thứ 2 mới là kĩ thuật tay. Mặc dù là môn thể thao chơi bằng tay nhưng kĩ thuật chân là vô cùng quan trọng. Và bạn phải luyện tập, không có cách nào khác ngoài luyện tập. Tôi thích luyện tập, thích đánh những sec đơn. Vì chỉ có cách này mới giúp tôi tiến bộ. Thật ra tôi cũng thích một mình nhiều đấy chứ, vậy mà nhiều khi cứ sợ sự cô đơn. Một mình không hề đáng sợ chút nào đâu Mình nhé. Những người thầy sẽ chỉ dạy cho tôi những cái cơ bản nhất, là cơ sở để tôi tự học. Ai cũng sẽ nhận được sự chỉ dạy như thế, còn học trò có tiếp thu, chịu khó luyện tập hay không lại là vấn đề của học trò, không có người thầy nào có thể làm thay học trò, dù rất muốn chúng cố gắng và tiến bộ, trở thành người tốt hơn cả thầy.
Khi tôi một mình chiến đấu, tôi sẽ chỉ nên nghĩ về trận chiến mà thôi, vì phải quan sát xem kiếm của đối thủ sẽ chém vào đâu và điều khiển ngựa của mình như thế nào. Chỉ nhiêu đó thôi là đủ nỗi lo lắng cho người dũng sĩ rồi, đâu thể nghĩ đến mình sẽ chết hay sống. Vì nếu cứ lo lắng điều đó, sẽ không thể tập trung vào trận chiến được. Vì vậy tôi à, tôi cũng nên lo lắng những điều cần lo, thôi. Căng thẳng Trung – Mỹ đã có Biden lo rồi. Khi con ăn, con chỉ nên tập trung vào ăn, khi con làm việc, con cần tập trung vào công việc thôi, đừng nghĩ đến chuyện ở nhà làm gì, vì lúc đó cái con cần làm tốt là công việc.
Đừng sợ vấp ngã, nếu không vấp ngã con đau biết thế nào là đúng sai, là mình nên làm thế nào để học được nó đúng không. Hiện tại bây giờ là một sinh viên y khoa, điều con cần làm, chuẩn bị là chuẩn bị ra trường, tốt nghiệp, chuẩn bị ôn thi nội trú. Những mâu thuẫn gia đình, rồi em trai, bố mẹ, rồi mau thuẫn bạn bè, cứ để nó vậy đi, vì bây giờ đó không phải nhiệm vụ con cần làm, mấy việc con nghĩ rằng quan trọng nhưng thật ra con cũng rất khó để thay đổi hoàn cảnh, thay đổi cả một con người, họ có cả một quãng đường đời, cả một tuổi thơ, rất nhiều yếu tô để tạo nên họ, bản thân con chỉ là một trong vô số yếu tố, một trong rất nhiều người mà họ gặp thôi. Nếu như con biết nhiệm vụ của mình là gì, con sẽ gạt hết đi những yếu tố nhiễu xung quanh mà tập trung vào nhiệm vụ. Những người con cho rằng mình quan trọng với họ, nhưng thật ra 5, 10 năm sau sẽ không còn nhớ tên nhau, có những mối quan hệ con cho rằng khó xử, không biết giải quyết như thế nào, không biết lí do tại sao họ rời đi, nhưng thật ra là có lí do của nó cả, chỉ là con chưa nhận ra thôi, con đừng có hòng lo lắng làm chi, nếu thắc mắc con hãy cứ đặt câu hỏi, nếu chưa thể tìm được câu trả lời ngay, đừng sốt ruột, con chưa đủ nhận thức, để hiểu nó thôi, đến một ngày nào đó khi con đủ hiểu về cuộc sống, đủ nhận thức được mọi thứ quanh con, con khắc tự tìm thấy lí do, nhất định nó là lí do hợp lí nhất. Mọi thứ thay đổi từng ngày, câu trả lời ngày hôm nay con tìm thấy có lẽ cũng chẳng còn phù hợp cho 10 năm sau. Cũng có thể 20 năm sau con lại tìm thấy một đáp án khác.
Tôi xin trích lại một đoạn trong cuốn Mười hai quy luật của cuộc đời:
“Hãy xem chim trời chúng không gieo, không gặt, không thu tích thêm vào kho. Thế mà cha anh em trên trời vẫn nuôi chúng, anh em chẳng quý giá hơn chúng sao.
Việc ngày mai cứ để ngày mai lo
Ngày nào có cái khổ của ngày ấy
Hãy xem loài ho huệ mọc lên như thế nào; nó chẳng làm khó nhọc, càng không xoay vòng
Song ta phán cùng các ngươi, dẫu vua Salamon vẻ vang đến đâu, cũng không được xếp vào một hoa nào trong giống ấy.
Hỡi kẻ ít đức tin, nếu loài cỏ ngoài đồng là loài nay sống mai bỏ vào lò, mà Đức Chúa Trời còn cho mặc thể ấy thay, huống chi là các ngươi?
Vì mọi sự đó, các dân ngoại ở thế gian vẫn thường tìm, và cha các ngươi biết các ngươi cần dùng mọi sự đó rồi.
Nhưng thà các ngươi hãy tìm kiếm vương quốc của Đức Chúa Trời và sự công tâm của Ngài, rồi mọi sự đó sẽ được cho thêm.
Vậy đừng nghĩ đến ngày mai: vì ngày mai sẽ tự việc của mình. Không suy nghĩ thấu đáo cho ngày hiện tại mới chính là điều ác.
Hãy so sánh bản thân với chính bạn ngày hôm qua, chứ không phải ai khác ngày hôm nay.”
” Chúng ta muốn làm bạn với ai, hẳn là người tốt đẹp lành mạnh. Nhưng đây lại không phải là chuyện dễ dàng. Một người tốt lành và lành mạnh là hình mẫu lí tưởng. Nó đòi hỏi bạn phải có sức mạnh và lòng dũng cảm để đứng gần một người như thế.”
“Cuộc sống là đau khổ. Đó là bởi vì chúng ta được sinh ra là con người và đảm bảo hưởng một liều đau khổ nhất định.”
” Tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm cho cuộc sống của chính mình.”
“Những quy tắc đòi hỏi tôi quá nhiều. Chúng yêu cầu bạn phải thực hiện một quá trình tuần tự theo thời gian và kéo căng bạn đến một giới hạn mới. Điều đó đòi hỏi bạn phải mạo hiểm khám phá cái chưa biết. Để vươn mình ra ranh giới của bản thân hiện tại, bạn cần phải cẩn thận và lựa chọn theo đuổi những lí tưởng của mình: lí tưởng luôn ở đó, phía trên bạn, vượt trội hơn bạn và không phải lúc nào bạn cũng chắc chắn với tới được. Nhưng nếu không chắc chắn đạt được những lí tưởng của mình, vậy vì sao chúng ta lại bận tâm với tay đến chúng ngay từ đầu? Bởi vì nếu không với đến chúng, thì chắc bạn sẽ không bao giờ cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa.”
Vì vậy dù có một mình cũng đừng lo lắng làm chi, cứ làm thôi, học thôi. Cuộc sống còn nhiều thú vị chờ con khám phá.
Tóm lại là: HỌC CHỦ ĐỘNG -TỰ HỌC LÀ CHÍNH.